Tây Tạng Là Nước Nào

Tây Tạng - Trung Quốc

Tây Tạng (Tạng khu) là một khu vực cao nguyên tại châu Á, ngơi nghỉ phía bắc-đông của dãy Himalaya, thuộc cộng hòa dân chúng Trung Hoa. Đây là quê nhà của bạn Tạng cũng giống như một số dân tộc khác ví như Môn Ba, Khương, với Lạc Ba, và hiện thời cũng gồm một lượng đáng kể tín đồ Hán với người phục hồi sống ...

Bạn đang xem: Tây tạng là nước nào

Bạn vẫn xem: Tây tạng nằm trong nước nào


*

tp Vô Tích - Giang đánh - trung quốc

Tây Tạng (Tạng khu) là một khoanh vùng cao nguyên trên châu Á, sống phía bắc-đông của dãy Himalaya, thuộc cùng hòa quần chúng Trung Hoa. Đây là quê hương của tín đồ Tạng tương tự như một số dân tộc khác ví như Môn Ba, Khương, và Lạc Ba, và hiện giờ cũng có một lượng đáng kể người Hán cùng người phục sinh sống. Tây Tạng là khu vực có cao độ lớn nhất trên Trái Đất, với chiều cao trung bình là 4.900 mét (16.000 ft).

Đến nạm kỷ sản phẩm công nghệ 7, Tây Tạng vươn lên là một đế quốc thống nhất, song nhanh lẹ phân liệt thành những lãnh thổ. đa phần tây cỗ và trung bộ Tây Tạng thường thống độc nhất vô nhị (ít tuyệt nhất là trên danh nghĩa) dưới quyền những chính quyền nối tiếp nhau ngơi nghỉ Lhasa, Shigatse, hay rất nhiều nơi lân cận; các chính quyền này từng có lúc nằm dưới quyền cại trị của Mông Cổ cùng Trung Quốc. Các khu vực Kham cùng Amdo nghỉ ngơi đông bộ thường bảo trì cơ cấu thiết yếu trị bản địa mang tính chất phân tán hơn, được phân thành một số tiểu quốc cùng nhóm bộ lạc, các khu vực này thường yêu cầu chịu sự kiểm soát và điều hành trực tiếp rộng từ Trung Hoa; và hầu hết chúng ở đầu cuối được hợp tuyệt nhất vào các tỉnh Tứ Xuyên với Thanh Hải. Ranh mãnh giới hiện nay của Tây Tạng nhìn toàn diện được tùy chỉnh cấu hình nên vào vắt kỷ 18.

Sau lúc triều Thanh sụp đổ vào năm 1912, những binh lính Thanh bị giải tiếp giáp và được hộ tống thoát khỏi Tây Tạng địa phương. Tây Tạng địa phương tuyên bố tự do vào năm 1913. Sau đó, chính phủ Lhasa đoạt lấy quyền điều hành và kiểm soát phần phía tây của thức giấc Tây Khang. Khu vực bảo trì tình trạng tự quản cho tới năm 1951, khi Quân đội cộng sản trung quốc tiến vào Tây Tạng, Tây Tạng hợp duy nhất vào cùng hòa nhân dân Trung Hoa, và chính phủ Tây Tạng bị bãi bỏ sau một cuộc nổi dậy thất bại vào thời điểm năm 1959. Ngày nay, bao gồm phủ china định ra khu vực tự trị Tây Tạng sinh sống tây bộ và trung bộ của Tây Tạng, còn các khu vực phía đông số đông thuộc về các tỉnh Tứ Xuyên cùng Thanh Hải. Gồm có căng thẳng tương quan đến tình trạng chủ yếu trị của Tây Tạng trong khi có những nhóm tín đồ Tạng giữ vong vẫn hoạt động.

Kinh tế Tây Tạng đa số là nông nghiệp tự cấp, song phượt cũng biến hóa một ngành kinh tế nổi lên trong các thập niên gần đây. Tôn giáo đa phần ở Tây Tạng là Phật giáo Tây Tạng, thuộc với đó là tôn giáo bạn dạng địa Bön (Bön thời nay tương đồng cùng với Phật giáo Tây Tạng) cùng với các thiểu số Hồi giáo và Cơ Đốc giáo. Phật giáo Tây Tạng có tác động mang tính chủ yếu đối với nghệ thuật, âm nhạc, tiệc tùng, lễ hội của khu vực. Phong cách xây dựng Tạng phản ánh ảnh hưởng từ bản vẽ xây dựng Hán và bản vẽ xây dựng Ấn. Những loại lương thực hầu hết tại Tây Tạng là đại mạch, thịt bò Tạng, với trà bơ.

Ngôn ngữ

Các nhà ngôn ngữ học thường xuyên xếp giờ Tạng là một trong ngôn ngữ ở trong Ngữ hệ Hán-Tạng, tuy nhiên ranh giới giữa "tiếng Tạng" với các ngôn ngữ Himalaya khác có thể không rõ ràng. Theo Matthew Kapstein:

Theo cách nhìn của ngôn ngữ học định kỳ sử, giờ Tạng tương đồng bộ với giờ đồng hồ Miến Điện trong những các ngữ điệu lớn tại châu Á. đội hai ngữ điệu này thuộc với những ngôn ngữ khác ngoài ra có tương tác ở vùng khu đất Himalaya, cũng tương tự ở vùng cao của Đông phái nam Á và các khu vực ranh giới giữa Hán-Tạng, các nhà ngôn ngữ học nói chùng kết luận rằng bao gồm sự trường thọ của một họ ngôn ngữ Tạng-Miến. Khiến nhiều bất đồng quan điểm hơn là vấn đề nhóm ngữ điệu Tạng-Miến được mang lại là 1 phần của một bọn họ ngôn ngữ lớn hơn là ngữ hệ Hán-Tạng, thông qua đó tiếng Tạng với tiếng Miến là họ sản phẩm xa của giờ đồng hồ Hán.

Tiếng Tạng có không ít phương ngữ địa phương thường không hiểu biết lẫn nhau. Nó được thực hiện trên khắp cao nguyên Tây Tạng với Bhutan, cũng được nói tại một số trong những nơi nghỉ ngơi Nepal cùng bắc Ấn Độ, như nghỉ ngơi Sikkim. Quan sát chung, những phương ngữ nghỉ ngơi trung cỗ Tây Tạng (bao gồm Lhasa), Kham, Amdo và một trong những khu vực nhỏ dại hơn được coi là các phương ngữ giờ Tạng. Các dạng khác, nhất là Dzongkha, Sikkim, Sherpa, và Ladakh, được những người tiêu dùng chúng xem là các ngôn ngữ riêng biệt, nhiều phần là vì nguyên nhân chính trị.

Mặc dù khẩu ngữ giờ Tạng biến hóa tùy theo khu vực, tuy nhiên văn viết giờ Tạng dựa trên ngôn ngữ Tạng truyền thống thì đồng nhất rộng khắp. Điều này có thể là do tác động lâu nhiều năm của Thổ Phồn. Tiếng Tạng gồm chữ viết riêng, thông thường với giờ đồng hồ Ladakh với tiếng Dzongkha, có bắt đầu từ chữ Brāhmī tự Ấn Độ cổ đại.

Địa Lý

Tây Tạng nằm trên cao nguyên Tây Tạng, cao vừa đủ trên 4200 m. Nhiều phần dãy Himalaya phía trong địa phận Tây Tạng. Đỉnh tối đa của dãy núi này, đỉnh Everest, ở trên biên thuỳ với Nepal.

Khí hậu ở đây rất khô suốt 9 tháng trong năm. Bao hàm dãy núi tuyết sống thọ cao 5.000-7.000 m. Các hẻm núi phía tây cảm nhận một lượng nhỏ dại tuyết mỗi năm mà lại vẫn rất có thể dùng được xung quanh năm. ánh nắng mặt trời thấp là chủ yếu trong khu vực này, trong những số đó sự hoang vắng lạnh lẽo đến tẻ nhạt bởi không tồn tại một loài cây nào xung quanh một vài bụi cây rậm cùng thấp, với gió thổi ngang qua đồng bằng khô cằn mênh mông không thể bị cản trở. Gió rét từ Ấn Độ Dương tạo ra một số tác động ở phía đông Tây Tạng. Phía bắc Tây Tạng có ánh nắng mặt trời cao trong ngày hè và lạnh kinh khủng về mùa đông.

Tây Tạng trong định kỳ sử bao gồm các quanh vùng sau:

Amdo (a"mdo) ngơi nghỉ phía đông bắc, được gần cạnh nhập vào những tỉnh Thanh Hải, Cam Túc với Tứ Xuyên của Trung Quốc.Kham (khams) làm việc phía đông, 1 phần của Tứ Xuyên, bắc Vân phái mạnh và một phần của Thanh Hải.Tây Kham, 1 phần của khu tự trị Tây Tạng.U (dbus), nghỉ ngơi trung tâm, một phần của khu tự trị Tây Tạng.Tsang (gtsang) nghỉ ngơi phía tây, một trong những phần của quần thể tự trị Tây Tạng.

Văn hóa của tín đồ Tây Tạng ảnh hưởng rộng lớn tới các non sông láng giềng như Bhutan, Nepal, các khu vực kề gần cạnh của Ấn Độ như Sikkim và Ladakh, và những tỉnh ở kề bên của china mà ở đó Phật giáo Tây Tạng là tôn giáo công ty yếu.

Một số dòng sông chính gồm đầu nguồn nghỉ ngơi Tây Tạng bao gồm:

Dương TửHoàng HàSông ẤnMê KôngBrahmaputraSông Hằng

Kinh tế

Kinh tế của Tây Tạng hầu hết là nông nghiệp trồng trọt tự cung tự cấp. Vì giảm bớt trong đất trồng trọt, chăn nuôi đã cải cách và phát triển như ngành nghề chính. Trong những năm gần đây, du lịch đang trở thành một ngành quan lại trọng, và nó được xúc tiến một cách tích cực từ phía chủ yếu quyền. Tuyến đường tàu Thanh-Tạng được thi công để kết nối khoanh vùng này cùng với phần còn sót lại của china dài 1956 km nối tỉnh giấc Thanh Hải cùng với Tây Tạng được bao gồm phủ trung hoa tuyên bố kết thúc vào ngày 15 tháng 10 năm 2005.

Tuyến đường sắt Thanh-Tạng

Tuyến đường tàu lên Tây Tạng là công trình xây dựng mang technology phức tạp, với đường ray quánh biệt có công dụng ổn định trong đk thời tiết khôn xiết khắc nghiệt. Ga đầu của tuyến đường sắt lừng danh này là tp Golmud trực thuộc tỉnh Thanh Hải với ga cuối là thủ lấp Lhasa của Tây Tạng.

Các toa tàu được thiết kế như khoang máy bay để đảm bảo hành khách trước độ quá cao lớn, với điểm cao nhất của công trình lên tới 5.072 mét so với phương diện nước biển. Không khí bên phía trong được điều hòa tự động để thăng bằng tại hầu như nơi thiếu dưỡng khí mà lại tàu chạy qua.

Trung Quốc tuyên ba tuyến đường tàu Thanh-Tạng tất cả tổng chi phí xây dựng 4,2 tỷ USD cùng dài 1.140 km này là 1 trong kỳ tích béo tròn về công nghệ, rước lại cơ hội phát triển to to cho một khu vực mênh mông hùng vĩ.

Xem thêm: Thiết Kế Ngôi Nhà Thông Minh Giá 30 Triệu, Tư Vấn Xây Nhà Tiền Chế 30 Triệu Tại Đồng Nai

Thành phố Xigaze cao hơn mực nước hải dương 3.800 mét và nằm gần biên cương với Ấn Độ. Đây là vị trí ngự trị truyền thống lịch sử của Ban Thiền Lạt Ma, giữa những lãnh đạo tinh thần đặc biệt quan trọng của Phật giáo Tây Tạng.

Xigaze còn có cách viết không giống là Shigatse có số lượng dân sinh 80.000 người. Vùng đất này tọa lạc tại vị trí hợp lưu lại của hai mẫu sông khét tiếng về trọng tâm linh là Yarlong Tsangpo và Nuangchu, sinh hoạt phía tây của khu vực tự trị Tây Tạng.

Theo Tân Hoa xã, tuyến đường sắt sẽ được kéo dãn thêm 270 km tự Lhasa cho tới Xigaze và chấm dứt trong vòng 3 năm. Một quan tiền chức địa phương là Yu Yungui dìm mạnh: "Đường sắt sẽ khởi tạo ra thời cơ lớn cho sự phát triển kinh tế tài chính xã hội của Xigaze".

Tình trạng bí quyết ly quan trọng của Tây Tạng về địa lý khiến kinh tế vùng đất này nghèo nàn. Khối hệ thống giáo dục và tuổi thọ vừa đủ của bạn dân tại đây thấp hơn những so cùng với phần sót lại của Trung Quốc. Nhưng chính sự cách ly kia giúp bảo tồn nền văn hoá đặc trưng và lối sống rất khác đâu trên thế giới này của Tây Tạng.

Sự xuất hiện thêm của hệ thống đường sắt sẽn mang đến thay đổi dữ dội mà lại Bắc Kinh đánh giá là sẽ khai thác Tây Tạng, đem lại sự phồn vinh cho người dân địa phương. Nhưng những người chỉ trích công trình này thì cho rằng, nó vẫn là hồi chuông báo tử cho nền văn hoá đặc hữu của Tây Tạng.

Trước khi gồm đường sắt, chỉ gồm hai giải pháp đến được cùng với thủ che Lhasa. Đó là đáp một chuyến cất cánh rất hao tiền nhằm rồi dựng tóc gáy mỗi khi nó hạ cánh xuống Tây Tạng. Phương pháp thứ hai là đi trên rất nhiều chuyến xe cộ buýt nêm chặt bạn và mất 3 ngày 3 đêm ròng chảy trên những tuyến phố núi nguy hiểm và tổn sức.

Nhưng không hề ít chiếc xe bởi vậy cùng du khách của nó đã xong xuôi cuộc hành trình dài dưới một khe núi sâu làm sao đó tất cả vô số trên đường.

Có các ý kiến không giống nhau về tác động ảnh hưởng của tuyến phố sắt đối với Tây Tạng. đa số người địa phương đến rằng: "Đó là 1 trong ý tưởng tốt. Nó sẽ giúp cửa hàng chúng tôi mang len ra thị trường dễ dãi hơn. Hiện cửa hàng chúng tôi phải thuê xe mua để chuyên chở, nhưng với tàu hoả nó đang rẻ với dễ rộng nhiều".

Tuy nhiên, các nhà môi trường thiên nhiên học lại lo âu về những tác động của tuyến đường sắt đến con phố di trú của loài linh dương Tây Tạng quý hiếm. Họ cũng lo ngại cho một hệ sinh thái xanh rất ý muốn manh, mà lại một lúc bị phá hư sẽ nên mất cả một núm hệ nhằm sửa sai.

Dân số

Theo mẫu lịch sử, người dân Tây Tạng đa số là tộc fan Tạng. Các tộc người khác sinh sống Tây Tạng bao gồm người Menba , tín đồ Lhoba, người Mông Cổ và người Hồi.

Việc gửi ra tỷ lệ người trung quốc gốc Hán sinh hoạt Tây Tạng là một vấn đề chủ yếu trị nhạy cảm. Giữa những năm từ những năm 1960 mang lại thập niên 1980, nhiều tù nhân đã được gửi vào những trại tôn tạo ở Amdo với họ đang ở lại sau khoản thời gian được trả từ do. Từ trong năm 1980, sự tự do hóa gớm tế tăng thêm và rất nhiều thay đổi phía bên trong khu vực đã tạo thành một luồng di cư của nhiều người Hán cho tới Tây Tạng nhằm tìm kiếm câu hỏi làm tuyệt định cư, mặc dù con số thực của bài toán di cư dân số này vẫn luôn là điều gây tranh cãi. Cơ quan ban ngành Tây Tạng lưu lại vong cầu tính con số này là 7,5 triệu , coi điều này như là công dụng của chính sách tích cực trong việc làm mất bản sắc dân tộc bản địa của tín đồ Tạng cùng thu nhỏ ngẫu nhiên cơ hội nào của về độc lập chính trị của Tây Tạng, và như thế đã vi phạm luật Công cầu Geneva năm 1946 là chống cấm việc định cư của các lực lượng chỉ chiếm đóng. Cơ quan ban ngành Tây Tạng giữ vong để dấu hỏi trên mọi số lượng thống kê được gửi ra vị CHNDTH, chính vì họ dường như không tính đến các thành viên của hóa giải quân quần chúng. # đồn trú làm việc Tây Tạng , hoặc một lượng to dân thiên cư không đăng ký. Tuyến đường tàu Thanh-Tạng cũng là sự việc quan hổ thẹn lớn, do họ cho rằng nó sẽ làm dễ ợt hơn cho bài toán di dân.

Tuy nhiên, chính phủ nước nhà CHNDTH không sở hữu và nhận mình là lực lượng chỉ chiếm đóng với đã kịch liệt phản nghịch đối các vấn đề về mất bản sắc dân tộc. CHNDTH cũng ko thừa nhận các biên giới của Tây Tạng như chính quyền Tây Tạng lưu vong sẽ phát ngôn, nhận định rằng đó là thủ đoạn có đo lường nhằm tính cả những khu vực phi-Tạng mà những người không là tín đồ Tạng vẫn sống các thế hệ để tăng thêm nhận thức của fan Tạng rằng lãnh thổ của bạn Tạng là lớn hơn Khu trường đoản cú trị Tây Tạng hiện tại nay. Thống kê thỏa thuận của CHNDTH thông tin rằng 92% số lượng dân sinh ở khu tự trị Tây Tạng là tộc fan Tạng, tuy nhiên tỷ lệ này thấp rộng một giải pháp đáng nhắc so với hồ hết dữ liệu so với Amdo cùng đông Kham, bởi vì người china gốc Hán không phân chia đều trên cục bộ Tây Tạng lịch sử. Trong khu tự trị Tây Tạng, đa phần người Hán sống ở Lhasa. Các chế độ kiểm soát dân số như "mỗi gia đình chỉ gồm một con" chỉ áp dụng so với người Hán, nhưng không áp dụng với các dân tộc thiểu số như tín đồ Tạng. CHNDTH nói rằng chính quyền đang gắng gắng bảo đảm an toàn các văn hóa truyền thống lịch sử Tây Tạng; chúng ta cũng sản xuất tuyến đường tàu Thanh-Tạng, phục hồi cung năng lượng điện Potala cùng nhiều dự án khác như là một trong những phần của chiến lược cách tân và phát triển miền tây Trung Quốc, là một nỗ lực to to và sang trọng của phần miền đông phong phú hơn của Trung Quốc so với Tây Tạng nhằm phát triển các khoanh vùng miền tây nghèo hơn.

Văn hóa - Tôn giáo

Tây Tạng là trung tâm truyền thống của Phật giáo Tây Tạng, một dạng đặc trưng của Mật Tông . Phật giáo đứng đầu trong số tôn giáo và với đậm vết ấn trong văn hóa truyền thống ở Tây Tạng. Đây là vị trí sinh ra Mật Tông. Một tông phái của Phật giáo với văn hóa truyền thống và phong cách đa dạng chủng loại như quán Đảnh, Trì Chú cùng với các vị Đạt-Lai-Lạt-Ma được rất nhiều người tôn thờ. Hiện nay, khu vực tự trị Tây Tạng tổng số có rộng 1700 chùa chiền tổ chức hoạt động Phật giáo Tây Tạng, có khoảng 46 ngàn tăng ni.

Phật giáo Tây Tạng không phần đa chỉ được phổ cập ở Tây Tạng; nó còn là một tôn giáo thịnh hành ở Mông Cổ và phổ biến mạnh vào tộc người Buryat ở miền nam bộ Siberia. Tây Tạng cũng là quê nhà của một tôn giáo nguyên thủy điện thoại tư vấn là Bön . Mặt hàng loạt các tiếng địa phương của giờ Tạng được nói bên trên cả khu vực. Người Tạng viết bằng chữ Tạng.

Trong các thành phố Tây Tạng có những cộng đồng nhỏ dại người Hồi giáo, được nghe biết như là Kachee , mà tiên nhân họ là những người di cư trường đoản cú ba quanh vùng chính: Kashmir , Ladakh và các nước của bạn Turk nghỉ ngơi Trung Á. Ảnh hưởng trọn của Hồi giáo ngơi nghỉ Tây Tạng cũng tới từ Ba Tư. Ở đây cũng có thể có các xã hội Hồi giáo china mà tổ tiên của mình là dân tộc bản địa Hồi Trung Quốc. Tín đồ ta cho rằng những tín đồ Hồi giáo di cư từ Kashmir cùng Ladakh đang đi vào Tây Tạng vào tầm khoảng thế kỷ 12. Dần dần các cuộc hôn nhân gia đình và những mối quan hệ giới tính xã hội đã dẫn tới việc tăng số lượng dân sinh thành cộng đồng đáng kể xung quanh Lhasa. Hiện nay Hồi giáo tại chỗ này có 4 Thánh mặt đường với số tín trang bị theo đạo khoảng 3000 người.

Tây Tạng có nhiều danh lam chiến thắng cảnh và một số phong tục tập quán lạ. Điển hình trong số phong tục là làm Mạn Đà La, tức là các vòng tròn bằng cát nhuộm màu để gia công ra đủ mô hình thù hay và đẹp. Hoàng cung Potala, trước đây là nơi ở của các Đạt Lai Lạt Ma, là di sản thế giới.