Truyện chiếc ôm từ vệt gió quỷ

Ngoại truyện 9 + 10: Vĩ thanh (6) ( chap cuối )---------------------------------Sự dửng dưng của Hữu Phong đối với cô vợ nhỏ nhảy sang một cấp độ lớn hơn sau cái đêm anh đột ngột về nhà.

Bạn đang xem: Truyện chiếc ôm từ vệt gió quỷ

Hữu Phong chẳng phải kẻ đần độn để quản gia Lâm lừa bịp, nhưng anh thực sự bị ám ảnh mấy lời nhảm nhí của ông ta. Dù ý nghĩ để vụt mất Đông Vy mới chỉ sượt qua, anh cũng có cảm giác như cả linh hồn đều bị rút cạn.Anh lao tức thì về bên Đông Vy, trong đầu chỉ chứa mỗi một suy nghĩ duy nhất là sẽ bỏ qua mang đến cô, sẽ vĩnh viễn quẳng đi khỏi ngăn kéo trí nhớ hành động ngớ ngẩn ngốc tê của cô. Thế nhưng anh đã chẳng thể rộng lượng đến thế! khi mà Đông Vy mở miệng thốt ra chữ vui, anh điếng người như vừa bị ai đó bạt tai một cái thật mạnh. Cô không bao giờ biết được, khoảnh khắc cô tàn nhẫn đẩy anh vào cái bẫy ngớ ngẩn ấy, tim gan Hữu Phong đã bị rạch xé đến nát tươm.Những giấc ngủ chập chờn sau này, Gió Quỷ đều mơ về quãng tuổi thơ phủ đầy bóng tối. Anh thấy mình bị thu nhỏ thành cậu bé cô độc năm nào, bị chính mẹ, người anh yêu nhất hạnh hạ thừa sống thiếu chết. Lúc anh choàng tỉnh giữa đêm tối lạnh lẽo, hoảng hốt quơ tay tìm chút ấm áp dịu dàng nhưng bên cạnh chỉ là khoảng trống, anh mới bàng hoàng nhận ra, thực tại của anh đang lặp lại một quá khứ u ám. Đông Vy cũng như mẹ ngày nào, không cần anh, muốn vứt bỏ anh ...Như bé thú hoang bị mũi tên thợ săn ghim trúng, Hữu Phong vùng mình dậy, lật tung chiếc gối đầu. Giữa căn phòng tối um lóe lên một thứ kim loại sắc lẻm.***Khi những tia nắng đầu tiên chọc thủng mây rơi xuống đất nước Thụy Sĩ xinh đẹp, Đông Vy đứng bên cửa sổ tưới cây. Qua khung kính thủy tinh, cô chợt bắt gặp dáng dấp uy quyền của Federer. Ông sải bước rất vội, vẻ mặt nặng nề như chuyện gì đó ghê khủng vừa trút xuống vai.Tim Đông Vy giật mạnh, thứ linh cảm nhạy bén đang rung lên liên tiếp hồi chuông cảnh báo. Thần thái Federer sứt mẻ thảm hại thế tê chỉ khi ... Cậu con trai độc nhất của ông xảy ra việc dữ.- Làm ơn để yên mọi thứ đi Đông Vy! - Federer đứng trước mặt cô gái nhỏ, đôi mắt xám tro mang nỗi đau thâm trầm. Ông nhìn Đông Vy với vẻ cầu xin, giọng phát ra đầy đứt gãy - Ngoài Richard ra, bố không cần bất kì thứ gì cả! Không cần người thừa kế, những gì của chúng ta, cứ để kẻ khác giành lấy. Còn nếu Richard mất đi, tất cả mới là bị hủy hoại!Đông Vy đánh rơi hơi thở khi được quản gia Lâm dẫn đến thăm Hữu Phong. Anh đang ngủ ngon lành trong căn phòng rải đầy nắng sớm, chiếc chăn trắng tinh phủ đến ngực. Môi anh nhợt nhạt, vệt lông mày thanh tú nhíu lại thật sâu khi bác sĩ lật bàn tay anh ra, núm đi lớp băng thẫm máu đỏ. Cô gái nhỏ vội ngoảnh mặt đi nơi khác, không dám nhìn vào lòng bàn tay chằng chịt vết dao cứa sâu hoắm.Một mảnh ký ức chợt ùa về vây lấy cô gái nhỏ, cũng hôm mưa tầm tã ấy, Hữu Phong về gặp cô với bàn tay đầy máu. Tự hủy hoại chính mình, đó là cách duy nhất anh sống qua những nỗi đau. Người khác khiếp sợ Gió Quỷ vì họ không biết đến một góc ngốc nghếch trong bé người anh.Gió Quỷ ngủ vùi tận tía ngày mới chịu tỉnh giấc, lúc hé mắt, người anh thấy đầu tiên vẫn là gương mặt mừng rỡ bố Federer. Bao năm qua, hễ mỗi lần anh gặp chuyện, anh thì luôn tỉnh bơ như cái chết chẳng là gì cả, còn Federer thì luôn bạc đầu, hốc hác. Anh là linh hồn của ông.- Bố. - Hữu Phong khẽ gọi một tiếng, cảm thấy rất đáng bị tẩn một trận khi để Federer lo lắng. Ông tựa hoàng đế của một vương quốc, bận bịu bao chuyện hễ trọng nhưng vẫn luôn chăm lo mang đến anh từng chút từng chút như thể anh là cả thế giới.- nhỏ ổn chứ, Richard?Gió Quỷ gật đầu, dù thể xác rệu rã và dính bẹp trên giường, dường như toàn bộ chất sống anh đã bị thiêu trụi sạch sau giấc ngủ dài.- Đừng bao giờ làm vậy nữa, Richard! Bố xin con! Đừng đối xử với bố như thế! - Federer không giấu nổi sự tuyệt vọng, bất lực.

Xem thêm: Những Hình Ảnh Về Sài Gòn Ý Tưởng, Tổng Hợp Những Bức Ảnh Thành Phố Sài Gòn Đẹp Nhất

Mỗi lần Hữu Phong xảy ra chuyện là mỗi lần Federer như chết đi. Sức chịu đựng của ông dường như đã bị rút kiệt, tinh thần cũng không còn đủ vững vàng để trụ thêm bất cứ lần nào nữa.Gió Quỷ trấn an Federer bằng cái gật mạnh đầu. Anh thấy mình chẳng khác gì thằng khốn, từ thơ bé đến lúc trưởng thành vẫn không ngừng hành hạ đấng sinh thành.Federer hôn trán đàn ông đầy thân mật rồi rời đi tìm bác sĩ, để lại Hữu Phong đang đưa mắt tìm bóng ai đó. Cái nhìn xám tro rơi trên cô gái nhỏ đang ngủ gục tức thì cạnh bên, đầu gối trên mép giường, mái tóc bù xù xõa tung. Khóe mắt cô còn vương nước, dường như vừa mới khóc mệt và thiếp đi chưa được bao lâu.Vẻ tội nghiệp của Đông Vy tựa cơn lốc, chỉ vào một chốc đã cuốn sạch mọi tức tối những ngày dài đằng đẵng đã qua. Hữu Phong chậm rãi nghiêng người đối mặt với cô vợ nhỏ, muốn quệt đi giọt nước vào vắt đậu dưới mi mắt cô nhưng không sao cử động nổi bàn tay. Tim Hữu Phong đánh trượt một nhịp, tâm trí lội ngược về cái đêm hôm trước, anh điên cuồng dùng dao rạch liên tiếp vào lòng bàn tay đến tới lúc gục đi vào mùi máu tanh nồng ...Theo sau Federer là cả một đoàn bác sĩ y tá trong trang phục trắng toát. Những tiếng động ồn ào do phát ra vào lúc họ kiểm tra Hữu Phong khiến Đông Vy tỉnh giấc, vô tình nghe lọt đúng lời bác sĩ:- Mọi thứ đều ổn. Duy nhất tay cậu chủ ... Sẽ mất rất nhiều thời gian mới hồi phục lại những chức năng thông thường. Hoặc khả năng lớn hơn là ... Không bao giờ. - Vị bác sĩ run giọng, không dám nhìn thẳng vào một trong nhị đôi mắt xám lạnh lẽo. Thông báo điều này với bệnh nhân thường đã khó, huống hồ là rót thẳng vào tai quỷ dữ rằng, từ giờ trở đi, hắn là người tàn tật.Toàn bộ thanh âm trên thế giới như bỗng biến mất vào giây lát. Cô gái nhỏ vươn người ôm chầm lấy sống lưng cứng đờ của chàng quý tộc, tai nghe thật rõ những nhịp tim đập đầy hỗn loạn. Một Gió Quỷ hoàn mỹ tuyệt đối hệt tuyệt tác do Đức Chúa trời kì công nhào nặn, sao có thể chịu đựng nổi khi đùng một cái, cơ thể hoàn hảo lại có khiếm khuyết. Tinh thần thép đến mấy cũng phải hoang mang.Thời gian yên lặng trôi qua, đoàn bác sĩ y tá đã ra về từ rất lâu, Federer cũng đã lẳng lặng rời đi, căn phòng vẫn im ắng như tờ. Đông Vy chưa thôi ôm ghì chàng quý tộc, khóc ướt áo anh. Đây không phải lần đầu tiên Hữu Phong vì cô mà rước lên người bao xui rủi, nhưng là lần đầu chính cô xô đẩy anh. Thứ mà Đông Vy cố chấp làm vì Gió Quỷ, rốt cuộc lại là trút tai họa lên người anh.- Xin lỗi, Phong, em xin lỗi! Tại em hết, vị em ích kỉ, đần độn. - Đông Vy nức nở, càng ôm chặt Gió Quỷ hơn.Khuôn mặt hoàn hảo vẫn đang thất thần có chút biến đổi lúc nghe cô gái nhỏ không ngừng lặp đi lặp lại những lời tự trách mắng bản thân. Hữu Phong vùi mặt vào tóc Đông Vy, giọng nhẹ tênh tựa cơn gió mơn man bên tai cô gái nhỏ:- Không đâu, anh nợ Vy.Đông Vy cắn chặt môi, nước mắt tuôn càng nhiều thêm. Tên Quỷ ngốc này, mọi suy nghĩ của anh đều luôn hướng về cô như thể cô là lí vày khiến anh sống trên thế gian này. Đến bây giờ, Hữu Phong vẫn nghĩ cô còn hận những chuyện xưa, và một tay tàn phế của anh là để trả nợ cho việc cô mất đi thiên chức làm mẹ. Bao kẻ tung hê anh lên bậc thần thánh, nhưng đối với Đông Vy, anh là kẻ ngờ ngệch nhất đời. Quản gia Lâm mới đây còn mách nhỏ mang đến rằng, đêm ấy Hữu Phong không hề uống thuốc mê, cũng không hề chạm vào cô gái kia. Vốn là, trò vị Đông Vy bày ra nhưng chính cô lại bị anh lừa.-----