Vườn xuân trung nam bắc

Courtesy of anninhthudo.vn

Bức tranh sơn mài ‘Vườn xuân Trung nam giới Bắc’ của cố họa sĩ Nguyễn Gia Trí tế bào tả không khí ngày xuân với bối cảnh các cô gái ba miền đất nước mặc trang phục truyền thống đi tham dự lễ hội. Bức tranh được có tác dụng trong 20 năm, từ năm 1969 và ngừng vào năm 1989, được đánh giá là một bảo vật quốc gia.

Bạn đang xem: Vườn xuân trung nam bắc

Ủy Ban dân chúng thành phố Hồ Chí Minh vào năm 1991 đã thiết lập lại bức tranh với giá chỉ 100.000 đô la Mỹ với trao lại đến Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố hồ Chí Minh.

Xem thêm: Cá Chết Tại Đà Nẵng - Cá Lại Chết Trắng Trên Kênh Phú Lộc, Đà Nẵng

Kể cả tác giả gồm sống lại có tác dụng cũng ko ổn bởi do nghệ thuật ở bức họa đấy chỉ xảy ra một lần thôi, đấy là tại sao tại sao gọi nó là bảo vật quốc gia. - Họa sĩ Nguyễn Sơn

Đáng chú ý, Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố hồ Chí Minh đã ko tham vấn chuyên gia trước khi vệ sinh lại bảo vật quốc gia, nhưng thuê ông Lưu Minh Phụng, một người ko hiểu về nghệ thuật hội họa sơn mài của họa sĩ Nguyễn Gia Trí, bắt buộc đã sử dụng nước rửa chén, bột chu và giấy nhám để thực hiện công việc.

Vào ngày 27/4 vừa qua, Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh cùng Triển lãm vì chưng Cục trưởng vi Kiến Thành đến đánh giá mức độ hư hại của bức tranh mang đến biết linh hồn của bức họa đã bị hư hại trên 30%, còn xét về mức độ hư hại vật chất là khoảng 15%.

Họa sĩ Nguyễn Sơn, một người am hiểu về sơn mài, mang đến rằng đánh giá chỉ hư hỏng tinh thần của bức tranh trên 30% của Cục Mỹ thuật là chưa thỏa đáng do hiện giờ không giải pháp gì bao gồm thể cứu vãn được giá bán trị nghệ thuật tác phẩm này, toàn bộ phần linh hồn tác phẩm không biện pháp gì phục dựng lại được, thậm chí mặc dù bây giờ họa sĩ Nguyễn Gia Trí tất cả sống lại, trực tiếp làm bức họa này thì cũng ko thể phục dựng, phục chế được. Ông giải thích:

“Bởi vì đặc tính sơn mài Nguyễn Gia Trí là một tác phẩm có tính ngẫu nhiên rất cao. Về kỹ thuật, sơn mài của cụ ở bức họa đó giống như được cắt lớp đề xuất bây giờ họ đã làm mất đi lớp bề mặt thì cũng giống như có tác dụng mất những nét quan trọng nhất của cụ Nguyễn Gia Trí. Kể cả tác giả có sống lại làm cho cũng không ổn bởi vì chưng nghệ thuật ở bức họa đấy chỉ xảy ra một lần thôi, đấy là lý do tại sao gọi nó là bảo vật quốc gia, không phải bởi vì nó to, không phải do nó có mức giá trị vật chất là số tiền lớn 100.000 đô la Mỹ thời đó, cơ mà chỉ do nó diễn ra một lần thôi cùng Bảo tàng Thành phố Hồ Chí Minh ko giữ được.”